Chắc hẳn khi nhắc đến Hải Phòng, không ai là không biêt đến món ăn được coi như đặc sản cuả người dân ở đây, đó là Bánh mỳ cay Hải Phòng. Chiếc bánh mỳ siêu nhỏ, giòn tan, kẹp patê và nướng trên lò than nóng hổi, khi ăn chấm với một loại nước chấm thì càng trở lên tuyệt vời hơn.
Người Hải Phòng không cầu kỳ, quan cách chuyện nơi ăn. Họ dường như chỉ để ý đến cái chất trong món ăn đó và cung cách phục vụ. Chỉ với chục cái ghế nhựa, hai cái bàn gỗ, một thùng nướng bánh, cửa hàng bánh mì cay lúc nào cũng đông khách. Thương hiệu bánh mì cay dường như đã nổi tiếng với người dân Hải Phòng, thậm chí cả với người dân Hà Nội, Đà Nẵng... Và chiều đến, cứ giờ tan tầm, tiệm bánh mì lại nhộn nhịp người mua.
Để có một ổ bánh mì cay đặc sắc, pa-tê là thành phần không thể thiếu. Pa-tê được chế biến từ gan, mỡ và thịt nạc heo, thêm hạt tiêu, muối…, tất cả nguyên liệu đều phải thật tươi. Sau khi sơ chế, nguyên liệu được xay nhuyễn rồi hấp cách thủy từ sáu đến tám giờ để thịt và gan quyện vào nhau và có mùi thơm “chính hiệu” pa-tê.
Thành phẩm được cho vào khay hay thố, chờ nguội rồi cho vào tủ lạnh. Theo kinh nghiệm của những người bán hàng thì một khay pa-tê đạt chuẩn khi khối pa-tê đông lại nhưng không quá cứng, cũng không quá mềm, bên trên là một lớp mỡ trắng đục hay có màu giống như cà phê sữa.
Khi có khách mua, người bán hàng xẻ dọc chiếc bánh mì, quết vào ruột bánh một lớp pa-tê, một chút mỡ rồi cho vào lò nướng để bánh đạt độ giòn, đồng thời lớp mỡ tan ra, quyện vào pa-tê tỏa một mùi thơm quyến rũ khiến ai đi ngang qua cũng không thể cầm lòng!
Thế nhưng bằng đó vẫn chưa đủ để làm nên một chiếc bánh mì cay hoàn chỉnh. Còn cần thêm một thứ nữa, mà lại là yếu tố quyết định cho tên gọi món ăn này: lạp chí chương.
Nhiều người ở miền Nam chắc sẽ thắc mắc với thứ nghe lạ lùng đó. Xin thưa, nó chính là… tương ớt. Tên gọi “lạp chí chương” là từ người gốc Hoa sống ở Hải Phòng, dần dà người đất Cảng bỏ từ “lạp”, chỉ gọi “chí chương”.
Nguyên liệu để làm chí chương là ớt và cà chua tươi bỏ hạt, tán nhuyễn, nêm thêm dăm củ tỏi băm nhuyễn, chút muối. Sau khi được lên men, hỗn hợp này sẽ cay và thơm.
Bánh mì sau khi nướng trong lò sẽ được bày lên đĩa, khi ăn thực khách tự rưới ít hay nhiều chí chương tùy thích. Vị cay của chí chương kết hợp với vị thơm béo của pa-tê và sự giòn rụm của bánh mì làm nên cái ngon khó tả của món ăn.
Thực khách vừa ăn vừa hít hà, xong một cái lại muốn ăn tiếp cái thứ hai, rồi cái thứ ba…, có khi đến no kềnh! Bánh mì cay không ăn kèm bất kỳ loại rau nào. Không phải vì ổ bánh quá nhỏ, không đủ chỗ thêm rau vào mà để không phá vỡ vị ngon của món ăn, cũng như giúp cho bánh giòn lâu hơn.
Người Hải Phòng nghiền bánh mỳ cay, coi đó như món ăn chơi, ăn vặt. Chỉ cần bạn đi dọc phố Hàng Kênh, đến gần ngã ba Nguyễn Công Trứ hoặc tìm đến cổng sân vận động Lạch Tray hay dạo quanh phố Lê Lợi… mùi thơm đầy mời gọi của patê cộng với tiết trời vào đông se lạnh sẽ khiến bạn phải dừng chân không chút do dự.
ST







0 nhận xét :
Đăng nhận xét